Canon 5D Mark 2 và Nikon D700

Mùa cưới chuẩn bị đến gần, và hôm nay xin được mở đầu với những bác liên quan tới chủ đề này, đầu tiên xin được bắt đầu bởi 1 bác “lính mới” (Nikon) từ Anh, bác ý cũng có tiếng với nhiều giải thưởng: http://www.allisterfreemanphotograph…tegory/awards/

Sau đây là 1 bài tâm sự của bác “lính mới” này với nội dung được dịch bởi bác Ca_sau

http://www.allisterfreemanphotographyblog.com/2010/07/canon-5d-mark-2-versus-nikon-d700-my-thoughts/

Allister Freeman – Canon 5D Mark 2 và Nikon D700 – Ý kiến của tôi.

Lâu đài Gosfield ở Essex thực sự là một địa điểm đầy cảm hứng cho việc tổ chức đám cưới. Có rất nhiều những điều kiện phù hợp cho việc chụp đám cưới ở đó chính vì thế được làm việc ở đây quả là một điều thú vị.

Không chỉ ánh sáng mà những kiến trúc cổ bên trong lâu đài này thực sự rất thuận tiện cho việc tạo nền cũng bối cảnh cho những bức ảnh chụp. Tôi có thể nói tôi thực sự thích mãi làm việc ở đây, nhưng không phải vì tôi là một người chụp ảnh chỉ có thể làm việc tốt ở những nơi quen thuộc mà những yếu tố để có được những bức ảnh cưới đẹp ở đây là rất tốt. Về bản thân tôi là người thích làm việc trong những hoàn cảnh khác nhau, từ những địa điểm tuyệt vời như lâu đài Gosfield này tới những địa điểm đầy thách thức như sân vận động của câu lạc bộ Aston Villa hay một trường học ở Bedfordshire với ánh sáng rất ít (một bộ ảnh đám cưới châu Á rất lớn được tôi chụp ở đây). Những hoàn cảnh thế này thực sự làm cho bạn phải cẩn thận và để ý tối đa các ảnh hưởng của môi trường, làm cho bạn hoàn toàn mất đi tính tự mãn và dập khuôn lại những bộ ảnh cũ – giảm tối đa sự áp đặt cả nhân cho các khách hàng của bạn.

Và để hoàn thiện những công việc này, Jane và James là những người tuyệt vời giúp tôi hoàn thiện phong cách trong những bộ ảnh cưới.

Cho những người đã chịu khó theo dõi những câu chuyện dông dài của tôi về việc chuyển từ Canon sang Nikon – đây chính là bộ ảnh cưới đầu tiên của tôi khi sử dụng Nikon được đăng tải lên blog. Lí do cho việc chuyển đổi này của tôi là rất chính đáng. So với những người chuyên chụp ảnh tài liệu khác thì tôi hiếm khi sử dụng flash và điều này hoàn toàn trôi chảy khi bạn trong những tình huống có ánh sáng tự nhiên tốt. Nhưng trong những hoàn cảnh đặc biệt khi mà bạn không có những điều kiện dễ dàng đấy “ngay tận miệng”, kể như bộ ảnh cưới châu Á được thực hiện tại ngôi trường ở Bedfordshire mà tôi chụp mấy năm trước, điều kiện ánh sáng tự nhiên rất yếu và điều này thực sự sẽ đẩy chiếc máy ảnh của bạn tới giới hạn của nó. Và thật không may, đấy chính là một trong nhưng hoàn cảnh rất hiếm khi hệ thống máy ảnh Canon 5D Mark 2 phải làm việc. Các vấn đề mà 5D gặp phải ở đây là nhiễu quá nhiều ở ISO cao và rất khó để lấy nét trong hoàn cảnh ánh sáng yếu và độ tương phản thấp.
Tôi đã sử dụng Canon từ năm 2002, thế nên việc chuyển đổi này thực sự là một quyết định đầy đắn đo và tôi chắc rằng rất nhiều những nhiếp ảnh gia khác gặp phải vấn đề khó xử này. Một vấn đề khó khăn rất lớn đấy là một khi bạn theo một thương hiệu nào đó, sau đó chuyển sang một thương hiệu khác không chỉ đơn giản là chiếc thân máy của bạn mà còn kéo theo đấy là những bộ ống kính và phụ kiện liên quan. Chúng rất đắt và có những lí do rất tốt để biện minh cho giá thành của chúng chứ không chỉ là những thèm khát cá nhân. Và một điều nữa rất làm tôi băn khoăn đấy là: sau một thời gian làm việc với 5D mark 1 và tiếp tục với 5D mark 2 một thời gian dài tôi có thể nhắm mắt mà vẫn điều khiển được chúng, tôi biết rất rõ phải làm thế nào để có được những sản phẩm tốt nhất từ chúng trong những điều kiện khác nhau; và tất nhiên là những hạn chế của chúng và chính xác những gì mà file RAW của chúng cho phép tôi trong suốt quá trình xử lí.
Tôi có thể nghe thấy rất nhiều người sử dụng Canon hét lên là “thế còn 1D Mark 4 thì sao!” – một chiếc máy ảnh thực sự tuyệt vời và là một sự lựa chọn đầy cám dỗ mà tôi suýt nữa đã chọn. Tuy nhiên tôi sử dụng ống kính fix, không muốn thay đổi việc sử dụng ống fix trong việc chụp đám cưới và tất nhiên không muốn thay đổi hệ thống của mình bởi cảm biến crop của Canon 1D Mark 4. Và tôi cũng không thích sự to lớn của sê ri thân máy này cũng như giá tiền của chúng.Tôi không hề nói đùa về vấn đề này, tôi khá là (rất là) khó tính với một bộ máy ảnh – đó là một công cụ mà tôi quan tâm, chứ không phải là những thứ đồ mang đi để trình diễn. Và tôi thực sự không phải là người tham gia câu lạc bộ những người sưu tập máy ảnh. Tôi đã từng có thời gian làm việc với sê ri máy ảnh Canon 1 trong quá khứ, cả máy phim lẫn máy số, chúng đều là nhưng chúng quả thật rất khó sử dụng. Đây không phải là những cảm nhận cá nhân, những chi phí sửa chữa, bảo dưỡng và dịch vụ dành cho chúng đều rất đắt – giá thành cũng là một điểm quan trọng trong việc lựa chọn của tôi. Tất nhiên tôi cũng có thể đợi sự thay thế của 5D Mark 2 nhưng khi nào nó mới xuất hiện? Tôi có nghe một số thông tin nhưng tất cả chúng đều là sau mùa cưới năm nay và tôi phải làm việc chuyển đổi này trước tháng 5 đầy bận rộn. Tôi không muốn phải đền bù cho những bất cập của hệ thống Canon trong suốt công việc của tôi trong năm 2010 và đặt chúng trong danh mục đầu tư của tôi trong năm tới.

Sau một số thử nghiệm cũng như rất nhiều trao đổi với những người sử dụng Canon 1D Mark 4, Nikon D3 và D700, tôi quyết định lấy 2 chiếc D700. Đấy là sự lựa chọn hiển nhiên, một chiếc máy Nikon tương đương với 5D: chất lượng cao, cảm biến full frame trong một thiết kế nhỏ và giản dị cho phép tôi có một bộ hoàn toàn như cũ với một ống kính 50mm, một ống kính 24mm và không flash, chỉ một điều khác là lúc này tôi có một chiếc máy ảnh không làm giới hạn bản thân.Tuy nhiên với những nhiếp ảnh gia tìm kiếm một chiếc máy ảnh có cảm biến crop trong một thân máy to và chuyên nghiệp, tôi thực sự hiểu được sự lựa chon sẽ có nhiều yếu tố khác chen vào.

So với Canon 5D Mark 2, chiếc Nikon D700 thực sự là chiếc máy ảnh chuyên để dành cho các nhiếp ảnh gia hơn – nó có “cảm giác” hơn, chuyên dụng hơn và dễ dàng tuỳ biến hơn. Ở sự giới thiệu về 5D Mark 2, tôi cảm thấy Canon đã bỏ quên mất một bộ phận lớn người sử dụng nó, tôi không muốn làm một bộ phim HD, tôi muốn có những bức ảnh tĩnh và bức ảnh tĩnh đó trông không có một độ nét bất thường theo kiểu số hoá. Và chiếc 7D được giới thiệu với kích thước nhỏ nhưng đứng trong hàng ngũ những chiếc máy ảnh chuyên nghiệp của Canon, nó có thể làm được mọi việc nhưng không xuất sắc cái gì. Bản thân tôi thích kiểu mềm mại, giống ảnh phim của các file ảnh của Nikon, và thực tế tôi có thể có được một kết quả tương đương với khi tôi sử dụng máy phim 35mm Nikon F100 với phim âm bản đen trắng của Kodak hay Fujifilm. Tôi có thể thấy được những file ảnh chân thực hơn so với các máy ảnh Canon. Tôi cũng thích hệ thống đo sáng của D700 hơn; tôi có thể lấy được nhiều chi tiết hơn trong những vùng tối và nếu cần tôi có thể sử dụng tới ISO 3200 mà không phải lo lắng về vấn đề nhiễu hạt. Không còn những vấn đề mất chi tiết vùng sáng ở dải màu đỏ cũng như một số chi tiết mà thỉnh thoảng tôi bị mất khi chụp đám vào chiều tối.
Chế độ tự động lấy nét của D700 cũng rất tinh tế, làm việc tốt trong điều kiện rất tối, bị đèn rọi phía sau cũng như độ tương phản thấp và thực tế là hệ thống lấy nét tự động trên D700 tương đương với những hệ thống lấy nét tốt nhất của Nikon được trang bị trên sê ri máy chuyên nghiệp mà không hề có bất cứ sự thua kém nào, điều này thật khó có thể nói tới với Canon 5D Mark 2.
Hệ thống ống kính cũng là một điểm tôi rất quan tâm trước khi chuyển đổi – liệu chúng có thể làm việc tốt như những ống kính của Canon? Và tôi có thể tự tin mà nói rằng chúng có thể, chiếc ống kính duy nhất mà tôi cảm thấy Nikon cần nhanh chóng đưa ra một sản phẩm thay thế đó là 50mm 1.4, một cái gì đó có thể cạnh tranh với Canon 50mm 1.2 USM. Còn ngoài ra các ống kính fix của Canon và Nikon đều tương đương với nhau trên góc độ đánh giá theo phong cách chụp ảnh của tôi, đấy không phải là một vấn đề lớn cho việc quyết định chuyển đổi so với chuyện giá thành. Quyết định của tôi chủ yếu dựa trên hệ thống thân máy mà thôi.
Và hiện tại tôi có thực sự hạnh phúc khi chụp khoảng 10 đám cưới, một số chân dung, một vài dự án chụp tư liệu và một ít công việc cá nhân với hệ thống này không ư? Tôi hoàn toàn hài lòng. Tôi không hề nói rằng hệ thống này không có những điểm yếu so với Canonvì tôi không phải là người có thành kiến hay đổ tội cho các thương hiệu như vẫn thường thấy trên các cuộc thảo luận trên Twitter hay Blog. Ví dụ, màn hình preview của D700 không hiển thị chính xác, cửa mở khe thẻ nhớ rất dễ bị bung ra, nhất là khi bạn chụp bằng một tay. Tuy nhiên đây không phải là những vấn đề ảnh hưởng đến chất lượng ảnh chụp.
Đối với tôi, điều quan trọng nhất mà Nikon mang lại cho tôi lúc này là không phải ghi nhớ những gì đang ở trước mắt tôi khi chụp vì tôi biết rằng hệ thống này sẽ cho tôi thu lại hoàn toàn những gì tôi nhìn thấy trong hầu hết các điều kiện khác nhau. Chiếc máy ảnh giờ đây là một sự liên kết hoàn hảo cho việc ghi nhận hình ảnh của tôi.

Nếu bạn quan tâm đến việc chuyển đổi, có hứng thú hay hoàn toàn phản đối những gì tôi nói, tôi sẵn sàng nghe những gì bạn nói trên blog của tôi.

Để tham gia thảo luận trong blog này bạn có thể theo đường link này: http://www.allisterfreemanphotogr

aphyblog.com/feed/(Source: Internet)